vợ à anh sai rồi tha lỗi cho anh

Đọc truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! của tác giả Nguyệt Nhược Du Yên, thể loại truyện Ngôn Tình. Chương 80 80 Tha Lỗi Cho Anh Nhé 18 Cậu Chủ Xin Tha Cho Em . Phan Hồng Tươi. 20 chương. 108819 View - Được rồi - nhỏ - Cảm ơn cậu đã tha lỗi cho tớ - cô - Ừ - nhỏ Tuấn Kiệt từ trên lầu đi xuống, mặt vẫn đen như đít nồi, cô nhìn thấy gương mặt của Tuấn Kiệt cô liền đứng xa nhỏ ra một chút. - Nghe nói là em qua đây nên anh mới xuống gặp em - Tuấn Kiệt Hôm đó trời mưa cô là vợ của hắn Cô bị bắt cùng tình nhân của hắn! Chỉ vì hắn mà cô hi sinh tất cả Chỉ vì hắn mà cô từ … Toggle navigation Doc Truyen Read Chap 12 : Nồng Nàn [ H+_Dài ] from the story Vợ ÀAnh Sai Rồi Tha Lỗi Cho Anh [CV] by Sunnn0912 (SakuJin_) with 1,197 reads. lêthyngọc, thyanh, hoangdie Khám phá Khám phá Đáp lại anh chỉ là sự im lặng của căn phòng, anh nói tiếp: - Vợ à, em mau mau tỉnh dậy với anh đi, anh xin lỗi, là anh sai, là anh đã khiến cho con chúng ta rời xa chúng ta mãi mãi nhưng anh xin em đừng rời xa anh, vợ à, anh xin lỗi - anh. Bạn đang đọc truyện tại NetTruyen.com.vn Site De Rencontre Pour Ado Chat. BẠN ĐANG ĐỌC Vợ À, Anh Sai Rồi! - Cẩn Yên [Hoàn] - Đang Chỉnh Sửa RomanceTác giả Dĩnh Yên. Nhân vật chính Lưu Dạ Nguyệt - Lãnh Thiên Hàn. Toàn văn Lưu Dạ Nguyệt là thiên kim đài cát, trên người mang khí chất của một vị tiểu thư nhà giàu, tuy vậy tánh tình lại đi ngược với bề ngoài của cô. Lãnh Thiên Hàn, con trai độc... happy-ending nguoc nguyet-nhuoc-du-yen tinhcam yenyen0609 Trên xe của hắn, ngồi trước có tài xế, bên cạnh là luật sư, phía sau là hắn ôm một cô gái say rượu đang lèm bèm trong lòng. Tài xế và luật sư trố mắt nhìn, trời ạ, phó chủ tịch cao thượng của bọn họ đây sao trời, đang há hốc mồm nhìn thì hắn liếc cho một cái, luật sư xấu hổ thu hồi ánh mắt,động cái kính của mình rồi nói -Dạ đây là tài liệu ngài cần ạ. -Đưa đây_hắn sửa lại tư thế ôm cho cô nằm, đưa tay lấy tài liệu. -Anh là ai, sao giống ông chồng cũ xấu xa của tôi vậy,_Cô nheo mắt, chỉ tay vào hắn nói, bộ dáng bây giờ của cô rất chi là muốn phạm tội. -Ừm.... lái xe về biệt thự của tôi_hắn nhìn thấy ngực cô lấp ló nên hơi đỏ mặt. tua tua qua thời gian ở trong xe cô đang nhận dạng hắn phải chồng cũ mình không.... Về tới biệt thự, hắn ôm cô vào biệt thự, mèo con à,hôm nay anh sẽ cho em biết là chồng cũ hay là chồng yêu của em, cũng may hôm nay hắn gửi Thiên cho ông nội nên rất dễ hành động.Cười nham hiểm. Hắn ôm cô một mạch lên phòng, đặt cô xuống giường, nhìn cô quần áo xốc xếch, ngực hơi lộ ra, khuôn mặt vì say mà đỏ ửng, nơi nào đó của hắn phản ứng , haiz, làm chuyện đại sự trước rồi xử cô sau cũng được. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô, vuốt tóc cô nói -Ly nhi, em biết anh là ai không? -Anh là người giống chồng cũ em, anh ngồi im đi, sao cứ lắc hoài vậy_Quái lại sao có 3 ông chồng cũ nhỉ? -Ly nhi, Thiên là con anh mà đúng không?_giọng hắn ngọt đến chết người. -Không nó là con tôi, anh đừng hòng bắt nó đi_Cô ngồi đối diện hắn ,gắt gỏng một cách dễ thương mà nói. -Anh không đưa nó đi, nhưng nó cần phải có cha chứ, không nó lớn lại bị bạn bè nó chọc , em nói đúng không?-hắn nhìn cô dụ dỗ nói. -nhưng....._cô hơi nghi ngờ nói. -Em vẫn là mẹ nó, em vẫn ở vẫn chăm sóc nó, nhưng Thiên nó cần một người cha, anh là cha nó em cũng phải cho anh được làm tròn chức vụ của một người cha chứ, Thiên bây giờ nó còn nhỏ,nó vẫn chưa hiểu chuyện, sau này nó hiểu rồi, nó bị bạn bè trêu, nói nó là người không có cha, nó sẽ tủi thân, sẽ buồn, em biết không?_hắn nói ngọt, dụ dỗ cô, vuốt tóc cô nói. -Nhưng..... cha nó là người xấu, cha nó không cần 2 mẹ con em, anh ta xấu lắm..uhuh_Cô cũng muốn nhưng cô sợ.... -Không anh thật sự rất thương 2 mẹ con em, nên em cho anh cơ hội sửa sai, chăm sóc mẹ con em được chứ, anh sẽ bù đắp cho em_Anh xin lỗi em nhiều lắm, anh sẽ sửa sai, hắn nghĩ thầm, mắt hắn hơi đỏ khi nghe cô nói vậy, hắn nghẹn ngào đặt lên trán cô một nụ hôn. -Thật chứ??_cô ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn hắn. -Thật, anh hứa anh dự_Hắn mỉm cười nhìn cô nói. -vậy bây giờ em chỉ cần kí vào văn kiện này thôi thì thiên sẽ có cha_Hắn lấy tài liệu, lấy bút cầm tay cô nói. -được_Trong cơn say cô kí tên để Hàn Thiên thành Cao Thiên Hàn, có ba và có mẹ. Nhìn cô kí xong hắn thở phào nhẹ nhỏm,từ nhỏ đến giờ có lẽ cô là người khiến hắn phải làm nhiều điều mà bản thân hắn cũng không nghĩ tới. -Vậy, bây giờ mình cũng nên làm chuyện vợ chồng nên làm vợ nhỉ,?_hắn vừa nói vừa cởi áo sơ mi của mình nói. -Vợ chồng gì, tôi đã ly hôn rồi làm gì có chồng_Cô tỉnh bơ nói. Hắn tối xầm mặt, được để tối nay anh sẽ cho em biết em có chồng không. Đêm đó,trong biệt thự. -Á đau,.... um.. nhẹ thôi... -Vợ anh, em khít quá nhỉ?_hắn vận động trên người cô vô sỉ nói. -Vợ... um.. cái... con khỉ....á....tôi..um..không có... chồng...um Cô đang lên cao trào hắn dừng lại nói -Em có chồng không?_hắn cũng đang khó chịu cố nhịn nói với cô, mồ hôi trên trán hắn đang chảy ròng ròng. -khó...chịu quá..xin anh.. cho tôi..._cô uốn người khó chịu nói. -Nói em có chồng không?Chồng em là ai?_Nhịn cố nhịn phải bắt cô thừa nhận. -không có ...ly hôn...rồi/..._cô nói vậy., hắn tức lên. -Nói em có chồng, chồng em là tôi, Cao Thiên Tề, nói đi, tôi cho em..._Hắn dụ dỗ cô nói. -Em có...chồng...chồng em ...là Cao Thiên....Tề...Rồi...xin anh_Cô chịu thua trước sự dụ dỗ của hắn mà nói, cô vừa nói xong hắn đã hoạt động mạnh mẽ cho cô lên cao trào thoải mái. Những trận mây mưa tiếp theo hắn dụ cô gọi tên hắn, gọi hắn là ông xã.... và có lẽ ngày mai cô không xuống giường được, tới tận gần sáng hắn mới dừng thì làm sao cô xuống giường được. Trước khi ngủ, hắn nằm ôm cô vào lòng nghỉ, không uổng công hắn chuẩn bị tất cả để chuốc say cô, chứ công ty nhỏ của cô sao lấy được hợp đồng đó,do hắn đó. Cô mà biết được haiz.. thôi dụ được cô đổi họ cho Thiên à Hàn là được. Ý kiến nha - Hôm nay là ngày cô về nước, cô với thằng bé về trước, anh với ba anh sẽ về sau. hai người xuống sân bay mà mọi người nhìn, rồi chụp hình như siêu sao về nước. Mẹ đẹp, sexy, con thì đẹp trai dễ thương, cùng mặc đồ màu đen nữa. Haiz -Mẹ ơi, bây giờ chúng ta về đâu?_ thằng bé vừa kéo vali vừa nhìn bà mẹ rảnh rỗi của mình rồi hỏi. -Về lấy lại căn nhà của chúng ta chứ nhếch môi cười . Biệt thự Hàn gia Vừa bước xuống trước cổng nhà có 1đoàn người chạy tới, làm cô và bảo bối giật mình, cô ôm bảo bối lại và nói -Mấy người muốn gì? -Thưa tiểu thư, chúng tôi được chủ tịch cử đến bảo vệ tiểu thư họ cung kính nói. Cô thở ra một hơi, chắc là Vũ cử người đến bảo vệ cô đây mà. -Được rồi, vào thôi. Bọn người làm thấy cô và bọn vệ sĩ nên hớt hải chạy vào báo cho ba cô, mẹ kế, và cô em gái thân yêu. Lúc bọn họ đi xuống thấy cảnh là, cô ngồi vắt chéo chân lên ghế, bên có cục nhỏ nhỏ đang nhìn chằm chằm bọn họ, phía sau có 1 dàn vệ sĩ đang chờ lệnh cô. Bọn họ đổ mồ hôi hột. -Mày về đây làm gì?_ba cô lên tiếng -Mọi người xuống đây ngồi rồi ta nói chuyện, đứng vậy họ nói tôi không tôn trọng trưởng bối à_Cô cười khẩy nhìn bọn họ. Không biết sao nhìn bọn họ có vẻ ngon ngõn hơn mọi khi nhỉ,cô dẫn theo đàn vệ sĩ đáng sợ đến vậy à. -Đây là nhà tao, mầy biến ra khỏi đây đi_Mẹ ả nãy giờ im lặng giờ lên tiềng. Cô khèo khèo lỗ tai, từ từ lên tiếng -À........... nhà mấy người sao, tôi nhớ không lầm là căn biệt thự này mẹ tôi đứng tên mà, mọi người trí nhớ giảm sút à... Ba cô mặt trắng bệch, đúng, công ty do mẹ cô làm cho ba cô nên mới có, còn căn nhà này cũng là của mẹ cô,họ lấy quyền gì đuổi cô. -Dù sao lâu nay mầy đi là tao sống ở đây, mẹ mầy chết rồi, mầy xuống đó ở với ả. Đồ điếm như nhau. Chát cô đứng lên tát ả ta, đụng tới ai chứ đụng tới mẹ cô và con cô là không được. -Mầy mầy dám tát tao đồ con hoang kia_ả khùng lên. -Cô chủ cứ ra lệnh để tụi này xử cho vệ sĩ đứng sau sót ruột, trời à,cô tát vậy đau tay rồi ông chủ xử bọn họ -Được, đem toàn bộ những gì của bọn họ vứt ra ngoài cho tôi, kể cả bọn họ_Cô chỉ thẳng vào ba người họ mà nói. Tâm sự Thứ sáu, 29/3/2013, 0758 GMT+7 Có thể chẳng bao giờ em tha thứ được cho những hành động thô lỗ đó của anh, nhưng anh vẫn muốn được xin lỗi em, dù không biết anh phải nói bao nhiêu lần mới đủ. Ước gì anh được ôm em thêm lần nữa. Nếu không có vợ, tôi như người không phương hướng, cô đơn và đau khổ khôn cùng. Tôi yêu vợ và mong muốn mang đến cho em cuộc sống hạnh phúc, đầy ắp niềm vui. Nhưng cuộc đời không bao giờ giúp ta trọn vẹn ý nguyện. Tôi như một người đàn ông thất bại, công việc chưa ổn định dù đã tuổi 30, nhà bố vợ mua cho, việc trong nhà ngoài việc phụ giúp vợ phơi đồ, lau nhà, rửa bát, pha sữa cho con, tôi không làm thêm việc gì nữa, một tay vợ vun vén lo lắng, thậm chí cả việc sáng dậy vợ tôi cũng phải gọi. Vậy mà, tối qua tôi lại tát vợ, buồn quá! Công việc mới nên có quá nhiều thứ để làm, nhưng tôi không thể tập trung. Vừa buồn, day dứt, vừa oán trách bản thân mình sao thô lỗ kinh khủng. Tôi ước gì lúc này có một nơi nào đó để có thể hét thật to, thật lớn cho vơi bớt sự nặng nề, u tối trong tâm khảm. Vậy nên tôi viết đôi dòng gửi đến em - người vợ yêu của tôi, với hy vọng có một phép màu nào đó gửi cho em những dòng chữ từ đáy lòng của kẻ tội đồ như tôi. Em yêu! Chúng mình gặp nhau đã cách đây 8 năm 21 ngày. Khoảng đó thời gian đã cho chúng ta biết bao ngọt ngào, cay đắng, đã có lúc anh tưởng mình không thể vượt qua nổi. Nhưng không, mình đã vượt qua tất cả khó khăn, gian khổ bằng tình yêu mãnh liệt từ anh và em, để giờ đây vợ chồng mình đã có một cu tí 3 tuổi, thông minh và lỳ lợm giống cả anh và em. Nhưng tất cả có thể bị chôn vùi bởi giây phút mất kiểm soát của anh. Em đã cho anh nhiều cơ hội, nên anh không thể xin them nữa vì như thế chỉ làm em đau khổ và làm anh xấu hổ khi đối diện với em. Lúc này có lẽ điều tốt đẹp nhất là em hãy tìm cho mình một người khác, người có thể mang cho em nhiều hạnh phúc hơn anh. Anh biết như thế là ích kỷ với con, là cả một giai đoạn khó khăn của con, ảnh hưởng không nhỏ đến tương lai sau này của con, chỉ vì người cha vô trách nhiệm như anh. Nhưng đó là cách tốt nhất để hướng đến tương lai tươi đẹp của em, giữ gìn được sự trong sáng của con trước ảnh hưởng của người cha như anh. Em à! Có thể chẳng bao giờ em tha thứ được cho những hành động thô lỗ đó của anh, nhưng anh vẫn muốn được xin lỗi em, dù không biết anh phải nói bao nhiêu lần mới đủ. Ước gì anh được ôm em thêm lần nữa. Xin lỗi em - vợ yêu của anh. Dương Cô đã nằm yên như vậy hai ngày rồi, cô không muốn dậy sao? Anh không thể nhìn cô như vậy được nữa, cảm giác sợ hãi trong anh ngày càng ngày này, anh không hề về nhà, mọi việc đều làm ở bệnh viện nhưng khi nghĩ có ả ở nhà và sức khỏe cô không được tốt nên anh không đưa cô Vợ à, sao em chưa chịu tỉnh vậy? Nhìn em như vậy anh đau lắm - anhNhỏ và cậu bước vào, nghe thấy câu này nhỏ phẫn nộ, nói - Bây giờ anh nói câu này có thấy thừa thãi quá không? - nhỏ- Không - anh- Thật nực cười, lúc cậu ấy còn thức thì sao anh không hề quan tâm cậu ấy đi để bây giờ cậu ấy đang nằm yên ở đây thì anh lại quan tâm dữ vậy - anhNhỏ cười khinh rồi bước lại gần cô mặc kệ anh đang đứng ở để đồ lên cái bàn kế bên rồi quay lại nhìn cô nói - Nguyệt Nguyệt à, cậu mau tỉnh dậy với tớ đi - nhỏNgón tay cô khẽ động đậy, đôi mắt khẽ mở ra, nhỏ bất ngờ gọi Nhất Dương một hồi kiểm tra sức khỏe cho cô Nhất Dương mỉm cười nói - Hiện tại chị dâu không sao rồi - Nhất Dương nói rồi bước với hết quay sang nhìn nhỏ, lên tiếng - Băng...!Băng....Tớ muốn uống nước - đã ngất đi và nằm trong bệnh viện hai ngày nên giọng cô có đôi chút khàn Được - nhỏNhỏ đỡ cô dậy, rót ly nước cho cô uống, uống xong cô quay qua nhìn anh bằng ánh mắt căm thù, anh rất sợ ánh mắt này, giống như anh đã mất đi thứ rất quan Tôi hỏi anh, anh vui rồi chứ? - cô- Nguyệt Nguyệt à, anh...!- anh- Đừng gọi tên tôi, anh vui lắm rồi đúng không? - cô- Anh không có...!- anh- Anh cầm con dao lên giết tôi luôn đi - cô- Anh không thể làm như vậy - anh- Sao không thể, con anh anh còn giết được mà - cô- Anh...!- anh- Anh ở đây làm gì, anh đi về với Hạ Giang của anh đi, tôi không cần sự thương hại của anh, đi đi - cô- Anh không thương hại em, Nguyệt Nguyệt à, anh...!Thật đã yêu em - anh- Yêu sao? Tôi không nói của anh không hề đáng thì mời Lãnh tổng đây về với vợ của mình đi - cô- Em là vợ anh thì hà cớ gì anh phải về - anh- Xin nhắc lại, tôi mời Lãnh tổng ra về với Hạ Giang của anh hôn nhân của anh và tôi từ bây giờ "chấm dứt" - cô- Cậu ấy đã nói vậy thì anh ra ngoài đi - Nhưng...!- anh- Ra Ngoài - côAnh quay lưng bước ra ngoài, nếu cô đã nói vậy rồi thì làm sao anh dám không nghe đây, cô tức giận cũng vì anh, cô đau cũng tại anh, anh làm sao có thể nói gì được nữa, đều anh nên bây giờ mới xảy ra cớ sự như ngày hôm yêu thương cái người phản bội anh và yêu thương đứa con không phải con anh mà anh lại đối xử tệ bạc với vợ anh và làm hại đứa con chưa kịp chào đời của là một người chồng và một người cha anh bước ra cũng là lúc nước mắt cô rơi xuống, lỗi là của cô, cô đã sai, cô không nên chấp nhận cuộc hôn nhân này, cô không nên yêu anh, cô không nên mang thai đứa bé để bây giờ cô đau, cô tổn thương, đứa con chưa chào đời của cô mất đi, cô không thể bảo vệ con mình, đáng lẽ mẹ không nên tạo nên con để rồi để con biến mất khỏi cuộc sống này quá à, mẹ xin lỗi, là mẹ có lỗi, là mẹ không lo lắng nhìn cô, đây là lần đầu tiên nhỏ nhìn thấy cô khóc mặc dù đã nghe hết mọi chuyện từ cô, cũng đã biết cô khóc rất nhiều lần nhưng lần nào cũng là khóc một mình, lúc nào cô cũng chịu đựng một Thiên đi lại chỗ cô, đặt hai tay lên vai cô, nói - Cậu không cần khóc vì tên đó, tên đó không phải người đáng để cậu khóc - Bạch Thiên- không khóc vì Thiên Hàn, tớ chỉ chợt nhận ra rằng tớ đã lầm khi yêu hắn, tớ đã sai khi để con tớ mất đi khi chưa chào đời - cô- Vậy thì hứa với tớ, cậu sẽ không khóc nữa, cậu sẽ tươi cười lên như trước, được không? - Bạch Thiên- Tớ hứa với cậu tớ sẽ không khóc nữa nhưng còn tươi cười thì không chắc chắn sẽ trả mối hận này, không trả tớ không phải Lưu Dạ Nguyệt - cô- Cái gì??? Cậu...!- Bạch Thiên- Từ khi nào...!Mà cậu....!- nhỏ- Từ cái lúc tớ mất đi đứa con - côLãnh Thiên Hàn, anh hãy chờ đó, tôi Lưu Dạ Nguyệt sẽ trả mối hận anh đã tạo nên nỗi thù trong tôi thì tôi xin được đáp trả tim đã lạnh giá của tôi là do anh gây ơn vì đã cho tôi biết thế nào là hận mắt chứa đầy nỗi thù hằn, người ta nói người mẹ có thể làm tất cả vì con, không sai nhưng người mẹ khi đã mất đi đứa con của mình thì họ có thể đánh mất đi bản tính hiền lành vốn có của họ mà đổi thành nỗi hận trong đau có thể làm con người ta thay đổi, đúng vậy, và Nguyệt này sẽ thay lúc đó, anh hãy chờ đi, anh và tôi không bao giờ đội trời chung với nhau họ có thể về với nhau không?.

vợ à anh sai rồi tha lỗi cho anh